Hoạt động nên làm : Chiêm ngưỡng kiến trúc, tượng Phật, chạm khắc và tranh tường
Mùa : Quanh năm
Lịch sử : Hơn 1,300 năm
Chùa Jokhang, còn được gọi là Zuglagkang, Tu viện Qoikang (Hội trường Phật trong tiếng Tây Tạng) và Tu viện Jokhang, được coi là trái tim tâm linh của thành phố Lhasa và là tu viện linh thiêng nhất ở Tây Tạng, nhờ tượng Jowo Rinpoche. Chùa Jokhang nằm cách Cung điện Potala 1,000 mét (3,300 ft) về phía đông nam, ở trung tâm khu phố cổ của Lhasa. Đây cũng là ngôi chùa cổ nhất ở Lhasa, với lịch sử hơn 1,300 năm. Nó từng là biểu tượng quan trọng của triều đại Tubo thời bấy giờ, và cho đến nay vẫn là trung tâm của nhiều hoạt động chính trị và tôn giáo quan trọng ở Tây Tạng.
Người Tây Tạng gọi khu vực chùa Jokhang và phố Barkhor (con đường hành hương bao quanh ngôi chùa) là “Lhasa”, có nghĩa là vùng đất linh thiêng hay cõi Phậttrong tiếng Tây Tạng. Vì vậy, bạn có thể thấy rằng chùa Jokhang có một vị trí tối cao trong tâm trí của người dân Tây Tạng. Nếu bạn ở lại chùa Jokhang lâu hơn và quan sát kỹ, bạn sẽ thấy nó là trung tâm cuộc sống hàng ngày của người dân Lhasa. Mọi sinh hoạt hàng ngày của người dân đều xoay quanh tu viện này. Với mùi bơ yak đậm đặc, vang vọng tiếng tụng kinh và nhộn nhịp những tín đồ hành hương đầy tôn kính, tham quan chùa Jokhang là một trải nghiệm du lịch không gì sánh bằng.
Lịch sử chùa Jokhang
Chùa Jokhang được xây dựng ở trung tâm khu phố cổ Lhasa. Thời điểm xây dựng được ước tính trong khoảng từ năm 639 đến 647 sau Công nguyên. Việc xây dựng được khởi xướng bởi Vua Songtsen Gampo để thờ một bức tượng Jowo Mikyo Dorje được mang đến Tây Tạng như một phần của hồi môn của người vợ Nepal là Công chúa Bhrikuti. Chùa Ramoche được xây dựng cùng thời điểm để thờ một bức tượng Phật khác, Jowo Rinpoche, do người vợ Trung Hoa của ông là Công chúa Văn Thành mang đến Tây Tạng. Người ta cho rằng sau khi Songtsen Gampo qua đời, tượng Jowo Sakyamuni đã được di chuyển từ chùa Ramoche để bảo vệ và được Công chúa Văn Thành cất giấu trong chùa Jokhang. Bức tượng đã ở lại chùa Jokhang từ đó cho đến nay, và đó là bức tượng Phật được tôn kính nhất ở Tây Tạng.
Rasa Thrulnag Tsuklakang ("Ngôi nhà của những điều huyền bí" hoặc "Ngôi nhà của Khoa học Tôn giáo") là tên cổ của Jokhang. Khi Vua Songtsen xây dựng ngôi chùa, kinh đô của ông được gọi là Rasa. Sau khi nhà vua qua đời, Rasa trở thành Lhasa; ngôi chùa được gọi là Jokhang—"Chùa của Đức Chúa"—bắt nguồn từ tượng Phật Jowo Shakyamuni, hình tượng chính của nó.
Chùa Jokhang bị phá hủy vào năm 1966, được trùng tu vào năm 1972 và phần lớn được hoàn thành vào năm 1980.
Tượng Jowo Rinpoche
Jowo Rinpoche (Rinpoche có nghĩa là bảo vật trong tiếng Tây Tạng) hay Jowo Shakyamuni được coi là bức tượng Phật linh thiêng và quan trọng nhất trong mắt người Tây Tạng. Đó là một bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni kích thước thật được thờ trong chùa Jokhang. Bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni này được mang đến Tây Tạng vào thế kỷ thứ 7, khi Phật giáo bắt đầu. Bức tượng Phật này được coi là liên kết trực tiếp với Đức Phật và là chân dung chính xác nhất của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Đây là lý do tại sao bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni kích thước thật này khiến Lhasa trở thành vùng đất thánh và chùa Jokhang trở thành trung tâm Phật giáo của thế giới. Người ta nói rằng trước khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhập niết bàn dưới gốc cây Bồ đề, ngài đã chấp thuận lời thỉnh cầu của các đệ tử để ban phước cho 3 bức tượng Phật kích thước thật nhằm dẫn dắt chúng sinh, đó là bức tượng kích thước thật của Đức Phật lúc 8 tuổi, 12 tuổi và 25 tuổi. Ngày nay, bức tượng Phật kích thước thật quý giá của Đức Phật lúc 12 tuổi được thờ tại chùa Jokhang. Trên đường hành hương, bức tượng kích thước thật 12 tuổi là điểm đến của mọi tín đồ. Người ta nói rằng bất cứ ai nhìn thấy tượng Jowo Rinpoche sẽ giải tỏa được nỗi đau, tạo dựng niềm tin chân chính và có được tất cả công đức của việc nhìn thấy, nghe thấy, suy nghĩ và chạm vào.
Huyền thoại về chùa Jokhang
Truyền thuyết kể rằng trước khi chùa Jokhang được xây dựng, nơi đây từng là một hồ nước. Bên hồ, vua Tubo Srongtsen Gampo từng hứa với người vợ Nepal của mình là Công chúa Bhrikuti rằng ông sẽ xây một ngôi chùa ở bất cứ nơi nào chiếc nhẫn rơi xuống. Sau đó, ông ném chiếc nhẫn ra và nó rơi đúng vào hồ. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng rực rỡ xuất hiện trên mặt hồ và một ngôi bảo tháp trắng chín tầng hiện ra trong ánh sáng. Do đó, một dự án xây dựng tráng lệ đã bắt đầu tại đây và hàng nghìn con dê trắng đã được sử dụng để chuyển đất để xây dựng.
Người ta nói rằng Công chúa Bhrikuti và Công chúa Văn Thành mỗi người đều mang theo một bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni quý giá như của hồi môn quan trọng nhất của mình. Công chúa Bhrikuti mang theo bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni kích thước thật lúc 8 tuổi và Công chúa Văn Thành mang theo một bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni kích thước thật lúc 12 tuổi khác. Để thờ những bức tượng Phật linh thiêng như vậy, Songtsen Gampo đã xây dựng công trình kiến trúc Phật giáo sớm nhất -- chùa Jokhang và chùa Ramoche.
Theo truyền thuyết, chùa Jokhang đã bị ngập lụt nhiều lần trong quá trình xây dựng. Công chúa Văn Thành phát hiện ra Cao nguyên Tây Tạng là một nữ quỷ (người dân địa phương gọi là Rasa) nằm ngửa trên mặt đất. Hình dạng của Rasa được thể hiện như một cơ thể con người, với đầu hướng về phía đông và chân hướng về phía tây. Hồ nước dưới chùa Jokhang là trái tim của Rasa và nước hồ là máu của nó. Công chúa Văn Thành nói họ phải lấp hồ bằng đất và xây một ngôi chùa để giữ cho toàn bộ Cao nguyên Tây Tạng được an toàn, vì đó là trái tim của Rasa. Bà cũng đề xuất xây dựng thêm 12 địa điểm nhỏ ở ngoại vi để xây các ngôi chùa nhỏ nhằm khống chế cánh tay, chân và các khớp của Rosa.
Phong cách kiến trúc
Chùa Jokhang có tổng diện tích xây dựng hơn 25,000 mét vuông và hơn 20 sảnh đường. Đây là công trình còn sót lại lộng lẫy nhất của thời kỳ Tubo ở Tây Tạng và cũng là công trình kiến trúc dân dụng sớm nhất ở Tây Tạng. Nó kết hợp các phong cách kiến trúc của Tây Tạng, triều đại nhà Đường của Trung Quốc, Nepal và Ấn Độ, và đã trở thành mô hình kiến trúc tôn giáo Tây Tạng trong hàng nghìn năm. Qua nhiều thế kỷ, chùa Jokhang đã trải qua nhiều lần trùng tu, nhưng bố cục cơ bản vẫn mang tính cổ xưa và khác biệt so với nhiều công trình tôn giáo Tây Tạng khác. Một điểm khác biệt quan trọng là hướng đông-tây của tòa nhà. Người ta nói rằng nó hướng về Nepal để tôn vinh Công chúa Bhrikuti. Một vài cột chạm khắc nội thất và cổng vòm lối vào vẫn còn sót lại từ công trình nguyên bản thế kỷ thứ 7 của các nghệ nhân Newari được đưa từ Thung lũng Kathmandu ở Nepal đến để tham gia xây dựng.
GREAT TIBET TOUR là một công ty du lịch địa phương có trụ sở tại Lhasa, Tây Tạng. Được thành lập vào năm 2005 và được Lonely Planet khuyên dùng là một trong những công ty du lịch địa phương uy tín nhất tại Tây Tạng.
Với trách nhiệm lớn, chuyên môn chuyên nghiệp và đam mê đổi mới, GREAT TIBET TOUR nỗ lực mang đến cho bạn dịch vụ tận tâm, trải nghiệm văn hóa chân thực và thú vị.