Mani Stone - Nghệ thuật Dân gian Huyền bí Tây Tạng

Ở Tây Tạng, bạn dễ dàng bắt gặp nhiều bệ thờ được xếp bằng đá và phiến đá trên đồi, ngã tư đường, bờ hồ và ven sông. Bệ thờ này được gọi là gò đá Mani, được tạo nên từ những viên Đá Mani. Hầu hết Đá Mani đều được khắc lục tự đà-la-ni, thần chú, mắt (trong Phật giáo, nó có nghĩa là nhận thức tâm linh), tượng thần, hoa văn cát tường, v.v. Chúng là những kiệt tác của nghệ thuật dân gian Tây Tạng.

Nguồn gốc của Đá Mani

"Mani" bắt nguồn từ kinh Phạn "lục tự đà-la-ni" (Om Mani Padme Hum). Vì viên đá được khắc chữ "mani" nên mọi người gọi tắt nó là "Đá Mani". Nhiều người nghĩ rằng Đá Mani là một dẫn xuất của Phật giáo Tây Tạng, nhưng điều đó không hoàn toàn chính xác. Trước khi Phật giáo truyền bá vào Tây Tạng, người Tây Tạng đã có tôn giáo bản địa của riêng họ, tôn giáo Bôn. Đây là tôn giáo nguyên thủy ở Tây Tạng, thờ cúng các vật chất và hiện tượng tự nhiên như trời, đất, núi, nước, và tin vào thuyết vạn vật hữu linh. Khi đó người ta thậm chí coi núi và đá là hiện thân của những quyền năng thần bí và đáng sợ. Vì vậy, họ chất đống Đá Mani ở những nơi họ sinh sống, bên hồ, đèo núi, để bày tỏ lòng tôn kính với các vị thần, từ đó mong được dẫn dắt và bảo vệ. Sau khi Phật giáo truyền vào Tây Tạng, để hòa nhập với tôn giáo Bôn, nó cũng kế thừa phong tục và truyền thống xây gò đá để thờ thần núi cũ. Chỉ có điều hình thức và nội dung đã có sự thay đổi. Đá Mani sau đó được khắc các biểu tượng và hoa văn Phật giáo như thần chú, kinh văn, hình tượng Phật và các biểu tượng Phật giáo khác. Kết hợp với vùng đất bản địa của Bôn giáo, Phật giáo đã phát triển thành Phật giáo Tây Tạng ở Tây Tạng.

Với chiều sâu lớn về yếu tố và đặc tính thẩm mỹ, Đá Mani đã trở thành một nghệ thuật chạm khắc độc đáo của Tây Tạng. Những tín đồ hành hương Tây Tạng mộ đạo tin rằng chỉ cần họ khắc lục tự đà-la-ni lên đá và tụng niệm ngày đêm, những viên đá đó sẽ mang lại linh khí siêu nhiên và đem lại cho họ may mắn và hạnh phúc. Khi người ta không ngừng khắc đá, ngày càng nhiều đá mani chất đống lên nhau, hình thành nên những gò đá Mani và tường Mani.

Chức năng của Đá Mani

Thời xa xưa, Đá Mani có nhiều chức năng và mục đích, một số được xây dựng làm nơi trú ngụ của chư Phật, để đảm bảo sự bình an và thịnh vượng cho bộ tộc, gia đình và tránh tai ương; một số được xây để thờ cúng thần linh, tích công đức; một số là ranh giới địa lý giữa các bộ tộc và làng mạc; ngoài ra, Đá Mani ở các đèo núi, cầu, đường chính, là để cầu nguyện cho sự an toàn của nơi đó.

Cho đến nay, bất cứ khi nào người Tây Tạng đi ngang qua Đá Mani, họ thường thêm một viên đá nhỏ, tương đương với việc tụng kinh một lần. Với sự gia tăng của Đá Mani, gò đá không ngừng cao lên. Một số Đá Mani hình thành nên những ngọn đồi, và nhiều ngọn đồi như vậy kết nối với nhau tạo thành những bức tường thiêng. Những bức tường được coi là ranh giới giữa thế giới con người và thế giới thần linh, cũng như là điểm kết nối và giao thoa.

Những điều nên và không nên làm

Nếu bạn bắt gặp một đống đá mani trong hành trình của mình, hãy tiếp cận nó với lòng tôn kính. Tuyệt đối không trèo lên đống đá mani, vì làm như vậy có thể bị coi là bất kính với thần linh và tín ngưỡng địa phương. Đồng thời, không được lấy bất kỳ viên đá nào từ đó — mỗi viên đều mang theo một lời cầu nguyện hoặc phước lành cụ thể, và di chuyển hoặc lấy đi chúng có thể làm gián đoạn sự linh thiêng của đống đá mani. Khi chụp ảnh, tránh bất kỳ hành động hoặc tư thế nào có thể bị coi là bất kính — chẳng hạn như ngồi lên đống đá mani hoặc chỉ chân về phía nó. Những hành vi này có thể gây khó chịu cho người dân địa phương và tín ngưỡng của họ.

Theo truyền thống, người ta nên đi vòng quanh đống đá mani theo chiều kim đồng hồ, như thể lặng lẽ tuân theo sự hướng dẫn của đức tin và văn hóa địa phương.

Hình dạng và Nội dung của Đá Mani

Hình dạng của Đá Mani thường là hình vuông hoặc tròn ở nửa dưới, trong khi nửa trên được xếp chồng lên như hình nón hoặc đồi, bắt nguồn từ sự tôn thờ những ngọn núi cao chót vót và thần núi trên cao nguyên Thanh Tạng. Hầu hết Đá Mani được đặt trên sừng bò, sừng dê hoặc toàn bộ sọ bò Tây Tạng; một số thậm chí còn cắm cành bách hoặc gậy vào đá, tượng trưng cho thanh kiếm, hoặc treo một dải vải trên cành hoặc gậy, tượng trưng cho linh hồn. Và những cờ cầu nguyện đầy màu sắc được treo trên đỉnh hoặc xung quanh đá mani, khiến nó trở nên đẹp đẽ và huyền bí.

Nội dung chạm khắc trên Đá Mani, thời kỳ đầu chủ yếu là các đồ họa và biểu tượng mang tư tưởng thờ cúng Bôn giáo, như mặt trời, mặt trăng, rồng, cá, chim, thú, chữ Vạn, v.v. Với sự hưng thịnh của Phật giáo, chủ đề và nội dung chạm khắc đá dần thay đổi thành kinh văn, chân ngôn (lục tự đà-la-ni), Phật, Bồ Tát, cao tăng, bảo tháp Phật giáo, v.v.

Những địa điểm Đá Mani nổi tiếng nhất

Theo quan niệm của người Tây Tạng, đá trên cao nguyên là linh thiêng, và Đá Mani mang linh khí của thần thánh. Trên cao nguyên Thanh Tạng cũng có nhiều địa điểm nổi tiếng liên quan đến Đá Mani.

Thành Đá Mani Jiana -- Nằm ở huyện Ngọc Thụ, tỉnh Thanh Hải. Đây là gò đá Mani lớn nhất thế giới với diện tích bằng hai sân bóng đá. Được thành lập năm 1715 bởi vị Rinpoche (còn gọi là Phật sống) đầu tiên của Jiana, thành đá mani có lịch sử hơn 240 năm, với tổng cộng 2,3 tỷ viên đá kinh.

Núi Mani Qamdo -- Nằm ở một ngôi làng ven đường Hắc Xương ở phía đông Tây Tạng, có lịch sử hơn 600 năm. Ngọn núi Đá Mani này cao hơn 20 mét và chu vi đáy của nó khoảng 1 lý. Ngọn núi này được chất lên bởi các Phật tử Tây Tạng đã quyên góp nhiều của cải và công sức trong thời gian dài. Đó là một biểu tượng cho thấy lòng sùng kính của họ đối với Đức Phật và điều thiện.

Tường Mani Guge -- Nằm trong di tích vương quốc Guge ở Tây Tạng, có lịch sử 700 đến 800 năm. Bức tường Mani dài hơn một nghìn mét và được khảm hơn hàng nghìn phiến đá Mani, được chạm khắc với hình tượng Phật, kinh văn, chú ngữ và hoa văn tinh xảo đầy màu sắc, phản ánh sự thịnh vượng của nền văn minh Zhang-Zhuang cổ đại và đặc điểm văn hóa của Phật giáo Tây Tạng thời kỳ sau.

Kết luận

Đá Mani không chỉ là một tảng đá được chạm khắc — nó là biểu hiện sâu sắc của niềm tin tâm linh, di sản nghệ thuật và tính liên tục văn hóa Tây Tạng. Từ nguồn gốc Bôn giáo cổ xưa cho đến sự hòa nhập với Phật giáo Tây Tạng, Đá Mani phản ánh lòng tôn kính sâu sắc mà người Tây Tạng dành cho thiên nhiên, thần thánh và sự theo đuổi phước lành.